SUY NIỆM LỜI CHÚA: Thứ Ba tuần 30 TN (13, 18-21)

SỐNG HẾT MÌNH 

Người nói: Nước Thiên Chúa giống cái gì đây? Tôi phải ví Nước ấy với cái gì? Nước Thiên Chúa giống như chuyện một hạt cải người nọ lấy gieo trong vườn mình. Nó lớn lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được.

Người lại nói: Tôi phải ví Nước Thiên Chúa với cái gì? “Nước Thiên Chúa giống như nắm men bà kia lấy vùi vào trong ba thúng bột, cho đến khi tất cả bột dậy men”.

 

Đức Giêsu lấy những hình ảnh rất đời thường, rất đơn giản, nhưng hết sức kỳ diệu và thâm sâu. Chúa ví Nước Trời khởi đầu thật nhỏ bé như hạt cải và nắm men. Nắm men là những hạt li ti bé nhỏ dễ dàng tan biến trong ba thúng bột, nắm men so là gì với lượng bột khổng lồ, gần như không hiện hữu. Hạt cải nhỏ bé được vùi lấp trong thưở vườn bao la rộng lớn.  Điều kỳ diệu là nó tan biến đi, nhưng không tàn lụi, tạo ra một sức sống mãnh liệt. Hạt cải mọc lên và trở thành cây, chim trời làm tổ trên cành được. Còn nắm men làm cho cả thúng bột dậy men, trở thành bánh thơm cho đời.

Có một biến đổi và sức mạnh bên trong mà mỗi người chúng ta cần có để chỗi dậy và đảm nhận phát triển cuộc đời mình. Sự yếu đuối, mỏng manh trở nên mạnh mẽ. Có những đau xót âm thầm, như hạt cải bị chôn vùi, nứt ra và mục nát, như nắm men tan biến trong bột. Hòa mình vào thế giới, không còn là mình nữa. Không còn là hạt cải, không còn là nắm men. Hạt cải và nắm men sống hết mình cho đời, sống hết tình cho người, đem lại lợi ích lớn lao cho tha nhân. Nếu như hạt cải và nắm men không dám liều để mình bị tan biết thì nó sẽ trơ trọi nơi nó được gieo xuống. Nó vẫn sống là nó thì không còn mang hứng thú cho đời và cho mình. Nếu hạt cải và nắm men vẫn giữ nguyên là mình giữa nhân loại thì nó biến mình trở nên vô vị, vô hồn, cô đơn và lạc lõng.

Nước Trời dành cho những ai sống hết mình và sống hủy mình cho Thiên Chúa và tha nhân. Sống hết mình như hạt cải và nắm men là dùng hết tiềm năng vốn có để sử dụng sức mạnh âm thầm, làm triển nở và sống sung mãn tròn đầy cuộc đời. Hình ảnh hạt cải và nắm men cho chúng ta nhận thấy rằng sống là triển nở, bước tới, sáng tạo theo hoàn cảnh. Vươn tới, sống hết mình, không sợ hãi, không sợ mạo hiểm là thái độ sống của chúng ta là những người đang đi về Nước Trời.

Sống hết mình không những cho tha nhân mà còn cả trong công việc, trong những bổn phận. Sống hết mình trong giây phút hiện tại, chúng ta sẽ tận hưởng cuộc sống bằng thái độ an vui và bình tâm. Những công việc tuy nhỏ bé không đáng giá, nếu làm hết tâm hồn nó sẽ âm thầm lớn lên trở nên hữu ích cho tha nhân.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con không ngừng lớn lên như hạt cải, và biết dậy men Tin mừng cho cuộc sống. Xin đừng để những khó khăn có thể cản lối chúng con sống hết mình cho Chúa và sống hết tình cho tha nhân. Xin cho chúng con biết kín múc nơi Chúa nguồn sức sống mãnh liệt để mang lại hoa trái cho đời.

Giêrônimô Nguyễn, Fmsr.

 

Check Also

HIẾU KÍNH ĐẤNG TỔ PHỤ

Đấng Sáng Lập Dòng Đức Cha Đôminicô Maria Hồ Ngọc Cẩn (1876 – 1948) Người …